Chuyên trang tin tức

Sự kiện phức tạp (phần 2)

Tiểu Lâm quyết sẽ bồi thường tiền chữa ô tô, nhưng anh đợi mãi mấy ngày chẳng thấy động tĩnh gì. Hằng ngày bố vợ anh vẫn đi làm bằng chiếc ô tô bị bẹp nóc; cũng không thấy mẹ vợ và vợ anh đả động gì đến chuyện “nước lũ cuống trôi miếu thủy thần” và cũng không chỉ trích anh là “hâm” nữa. Tiểu Lâm không chịu được không khí im lặng trong gia đình. Suốt ngày lúc nào anh cũng phấp phỏng bứt dứt như người bị phạt nhắm mắt đợi ăn đòn, nhắm mắt mãi mà người ta vẫn chưa đánh cho. Thà bị đánh bươu đầu còn hơn cứ bứt dứt phấp phỏng mãi thế này.
Một hôm, không chịu được, Tiểu Lâm hỏi bố vợ:
- Dạ thưa bố! Tiền chữa xe ô tô hết bao nhiêu, con đưa cho bố nhé!
Bố vợ Tiểu Lâm xua tay:
- Đợi chữa xe xong, anh tìm chú Dư lái xe lấy hóa đơn! Việc này chẳng lẽ tôi lại làm thay anh?
Tiểu Lâm nghĩ thế cũng phải, việc đó không thể để bố vợ anh dính vào. Đành tiếp tục nhắm mắt chờ “ăn đòn” vậy.
Mấy ngày sau, Tiểu Lâm phát hiện thấy nóc ô tô đã được sửa nhẵn nhụi như mới. Anh vội đi tìm lái xe:
- Chào anh Dư! Anh cho tôi xin tờ hóa đơn!
- Hóa đơn nào?
- Hóa đơn sửa xe ô tô!-Tiểu Lâm vừa nói vừa chỉ lên nóc ô tô.
- Ôi dào! Ông anh vẫn nhớ chuyện ấy à!-Anh lái xe hơi ngạc nhiên nhưng thấy vẻ mặt rất thật của Tiểu Lâm, vội chuyển giọng:
- Tôi không quản việc đó, anh gặp phòng quản trị mà hỏi!
Không ngờ vợ Tiểu Lâm biết chuyện, cô chỉ mặt Tiểu Lâm, sẵng giọng:
Này tôi nói cho anh biết, nếu anh dám dẫn xác đến cơ quan bố tôi mà giở cái trò hâm ấy ra thì đừng có trách tôi không cho anh bước vào cổng nhà này nữa!
Thấy thái độ của vợ như vậy, Tiểu Lâm hơi chờn. Không phải anh sợ vợ mà qua đó anh đã tỉnh ra và hiểu rằng: tiền sửa xe nhiều ít không thành vấn đề, nhưng xung quanh đó còn nhiều quan hệ phức tạp. Khi người ta đã không tìm anh đòi tiền mà anh cứ đem tiền đến trả thì không phải là tâm thần cũng là uống nhầm thuốc kích thích thần kinh. Từ hôm đó Tiểu Lâm cũng không không nhắc gì đến chuyện cũ.
“Nhưng sau đó không lâu. Một hôm Tiểu Lâm tình cờ phát hiện trên một tờ báo nọ có bài phóng sự viết về bố vợ anh. Tiểu Lâm chăm chú đọc và giật mình trước một tình tiết rất giật gân: “...Sau khi nhận chức vụ mới, đồng chí X đã dốc hết tâm huyết kiên trì cải cách và cương quyết chống lại sức cản từ mọi phía, thậm chí còn bị đe dọa đến tính mạng... Có một lần đồng chí đi công tác xa bị côn đồ tấn công vào xe ô tô... nhưng đồng chí không hề run sợ...”.
Dù “hâm” đến dâu, Tiểu Lâm cũng biết đó là chuyện gì. Lần này thì Tiểu Lâm khóc dở mếu dở bởi lẽ dưới ngòi bút của vị phóng viên kia, anh đã biến thành “tên côn đồ”. Nếu nay mai cơ quan có trách nhiệm gọi anh đến để điều tra sự việc chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến uy tín của bố vợ anh. Suy đi tính lại mãi Tiểu Lâm quyết định đem tờ báo đến hỏi bố vợ:
- Dạ thưa bố! Bố đã xem bài báo này chưa?
- Ờ...ờ…tôi xem rồi!-Bố vợ Tiểu Lâm giương mục kính lướt qua đầu đề bài báo rồi gạt tờ báo ra xa.
- Tôi biết rồi! Đúng là tầm bậy thật! Nhưng họ viết văn họ có quyền hư cấu! Những việc nhỏ nhặt đó dù anh có muốn họ viết đúng sự thật họ cũng chẳng viết đâu...
Nghe lập luận của bố vợ, Tiểu Lâm thấy cũng có lý. Phóng viên viết bài cũng có cái khó của họ, dẫu sao họ cũng không chỉ đích danh ai, mình có “truy tội” họ cũng không truy được. Một lần nữa Tiểu Lâm lại tỉnh ngộ: việc kia họ đã quên thì ta cũng quên luôn.
Biết chuyện, mẹ vợ và vợ Tiểu Lâm đều khen chàng rể quý hóa lần này mới thực sự là hết “hâm”.
CHU CÔNG (dịch) – Báo Phụ nữ Hà Nội – năm thứ năm số 11 (99) ra ngày 20-6 đến 05-7-1991
 
23/01/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *