Chuyên trang tin tức

Sự kiện phức tạp (phần 1)

Truyện ngắn của NGÔ KIM LƯƠNG (Trung Quốc) – Giải nhất cuộc thi truyện ngắn của báo “Bắc Kinh buổi chiều” tổ chức tháng 10-1989)
Không biết hôm đó là ngày lễ gì, khắp phố phường tràn ngập không khí hân hoan, náo nhiệt. Với tâm trạng hoan hỉ như mọi người, Tiểu Lâm bước ra ban công tay cầm cái chổi lau nhà, không may cán chổi chạm mạnh vào chậu hoa trên thành ban công. Cùng với tiếng kêu hốt hoảng của Tiểu lâm, chiếc chậu hoa với những bông hoa đỏ rực lật nghiêng, quay đi nửa vòng và rơi khỏi thành ban công. Chỉ sau đó mấy giây-“chát”-chậu hoa đã rơi trúng vào vật gì dưới mặt đất.
Tiểu Lâm tái mặt. Chậu hoa tuy nhỏ nhưng rơi từ tầng tư xuống đất, trọng lượng cộng với tốc độ rơi sẽ tạo thành một lực rất mạnh. Nếu rơi trúng đầu ai đó chắc chắn sẽ không nhẹ nhàng như chiếc mũ cói rơi... Hơn nữa trước cầu thang tầng trệt luôn có trẻ em chơi đùa. Tiểu Lâm liên tưởng sau tiếng “chát” khô khốc kia là một đứa trẻ gục ngã…Tiểu Lâm rùng mình không dám xuống. May quá! Chiếc chậu hoa rơi đúng vào nóc một chiếc xe ô tô con vừa đi đến. Tiểu Lâm thở phào nhẹ nhõm: bẹp nóc ô tô còn hơn chết người, huống hồ chiếc ô tô kia lại là xe riêng của bố vợ anh.
Bố vợ Tiểu Lâm hình như vừa chui ra khỏi xe, ông ngửa mặt nhìn lên các tầng trên với ánh mắt kinh ngạc. Mặt anh lái xe họ Dư méo xệch không biết vì sợ hãi, nổi giận hay xót xa cho chiếc xe bị hư. Nếu Tiếu Lâm không thò đầu ra kịp thời, chắc chắn một câu chửi tục “cỡ quốc gia” sẽ văng ra khỏi miệng méo xệch nọ:
- Anh làm trò gì đấy?-Bố vợ Tiểu Lâm nghiêm giọng hỏi:
- Dạ thưa bố! Tại con...sơ ý!-Tiểu Lâm lúng túng đáp, anh cố tỏ ra tươi cười trước hai bộ mặt cau có phía dưới-con xin bồi thường tiền sửa xe…!
- Tất nhiên là anh phải bồi thường!-Bố vợ Tiểu Lâm hầm hầm xách cặp da bước lên cầu thang. Chiếc ô tô bẹp nóc lầm lũi quay đầu rồi rồ máy đi thẳng.
Không khí vui vẻ của ngày lễ thế là hết. Một trận khẩu chiến quyết liệt xảy ra trong bữa cơm chiều hôm đó. Bố vợ Tiểu Lâm khăng khăng buộc con rể phải bồi thường tiền sửa ô tô; ngược lại mẹ vợ Tiểu Lâm thì một mực cho rằng chậu hoa nọ là do cơ quan ông đem đến để tiếp các thương gia Hồng Kông, ai bảo họ không chuyển ngay đi? Bây giờ chậu hoa của ông làm bẹp ô tô của ông cũng như nước lã cuốn trôi miếu thủy thần, sao lại bắt tội thổ địa? Bố vợ Tiểu Lâm tức quá bỏ vào phòng nghỉ.
Không còn ai tranh cãi, mẹ vợ và vợ Tiểu Lâm liền quay sang mỗi người một câu chỉ trích Tiểu Lâm:
- Sao anh hâm thế? Chậu hoa đã rơi rồi thì kệ nó, việc gì mà phải thò đầu ra nhìn! Anh không thò đầu ra nhìn thì chẳng ai biết chậu hoa rơi từ tầng nào! Thôi thì thò đầu ra nhìn cũng được nhưng việc gì phải nhận mình đánh rơi. Nếu anh không nhận thì người ta đã nghĩ là do gió thổi rơi! Kỹ sư tốt nghiệp đại học gì mà hâm thế? Anh nhận lỗi trước mặt lái xe thì bố vợ anh đâu còn chỗ lùi nữa! Thật đáng kiếp cho anh!
Một loạt giả thiết hợp lý và những câu chỉ trích sắc bén khiến Tiểu Lâm chỉ còn biết ngồi im. Không ngờ chiếc chậu hoa nhỏ tí mà gây ra tai họa lớn đến thế. Càng không ngờ câu chuyện tưởng như đơn giản vậy mà được hai mẹ con vợ anh phân tích mổ xẻ thành phức tạp quá. Tiểu Lâm càng nghĩ càng buồn, thà chậu hoa kia rơi sứt đầu anh, tuy bị đau nhức đấy nhưng anh sẽ được nằm trên giường bệnh đón nhận những bó hoa tuơi! và những lời thăm hỏi ân cần… Tiểu Lâm ngồi ngẩn người, miệng lưỡi anh đắng ngắt, hai mắt đờ đẫn nom hệt như một thằng “hâm” thực sự.
CHU CÔNG (dịch) – Báo Phụ nữ Hà Nội – năm thứ năm số 11 (99) ra ngày 20-6 đến 05-7-1991
 
23/01/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *